Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

CÁI TÓC TRONG VĂN HOÁ




HỮU NGỌC

Năm chín mười tuổi, đọc Tam Quốc, tôi nhớ nhất đoạn Hạ Hầu Đôn đánh thành bị từ trên thành bắn tên trúng mắt. Đôn rút tên ra, nuốt con ngươi rồi nói Tinh cha huyết mẹ không nên bỏ! rồi tiếp tục xông lên giết được tướng địch. Lời nói của Hạ Hầu Đôn phản ánh quan niệm chữ Hiếu của Khổng học: Tất cả những gì thuộc thân thể do cha mẹ ban cho đều phải giữ nguyên. Dĩ nhiên điều này áp dụng cho cả tóc, khiến cho trong văn hóa của ta chịu ảnh hưởng Khổng học, tóc có một giá trị thiêng liêng.
Người Pháp hoàn thành việc chiếm đóng Việt Nam vào 1883. Suốt thập kỷ đầu thế kỷ 20, đàn ông vẫn để tóc dài quấn thành búi tó. Cắt tóc ngắn là cả một cuộc đấu tranh tư tưởng cách mạng trong quá trình tiếp biến văn hóa phương Tây. Sự thay đổi này được thực hiện qua phong trào cải cách của các nhà Nho tiến bộ (các phong trào Đông Kinh nghĩa thục và Duy Tân vào thập kỷ đầu thế kỷ 20), sự bắt buộc học sinh các trường cắt tóc ngắn từ thập kỷ thứ hai, dư luận báo chí (nhất là trong những năm 20-30).
Lúc đầu, cắt tóc gây ra đau khổ tinh thần, vì tội bất hiếu. Năm 1911 có ông bố phải làm lễ cúng xôi gà để xin ông bà ông vải tha tội vì phải cho con cắt tóc để được vào trường tiểu học. Đến những năm 1930, hầu như cắt tóc đã phổ biến cả đến nông thôn. Vậy mà vẫn có nhà Nho tân học như cụ Nguyễn Văn Tố mãi đến 1939 mới chịu cắt búi tó sau khi bị báo Phong Hóa diễu cợt. Phụ nữ không phải là đối tượng phong trào cắt tóc mặc dù lý do phong trào là “văn minh hóa” và vệ sinh.
Đối với mọi nền văn hóa, tóc mang tính chất thiêng liêng. Ở Thái Lan, điều cấm kỵ là xoa đầu trẻ em, dù là để tỏ lòng âu yếm, Kinh Thánh còn ghi lại chuyện Samson có sức khỏe vô địch nhờ bộ tóc. Ông bị cô gái giang hồ Đalila phản bội, cắt mất tóc trong khi ngủ. Tỉnh dậy khi bị trói, ông lại có sức khỏe do tóc mọc lại. Người da đỏ có tục lột da đầu cả tóc kẻ thù giữ làm chiến tích.
Ngày nay, ở Âu Mỹ, bọn quá khích bài ngoại cạo trọc đầu (bọn Skinhead) để thể hiện sự phản kháng xã hội. Trong nhiều tôn giáo, cạo trọc đầu hay một phần tóc để quyết định cắt đứt với thế tục. Tù nhân bị cạo trọc đầu, tức là bị đẩy ra khỏi xã hội có kỷ cương. Người để tóc dài hoặc rối là có ý xa lánh xã hội (ẩn sĩ) hoặc tang tóc, buồn thảm (Dãi dầu tóc rối da chì quản bao – Kiều).
Để tóc cũng liên quan tới đẳng cấp xã hội: đẳng cấp võ sĩ đạo Nhật rất coi trọng kiểu để tóc. Ở Pháp, khi bắt đầu cắt tóc, chỉ vua và các hoàng thân có quyền để tóc dài. Mãn Thanh đô hộ Trung Quốc bắt người Hoa tết bím tóc. Tóc mọc quanh đầu cũng biểu hiện tia sáng mặt trời, thần linh. Do đó, có chùm tóc thóp đầu của thần linh Ấn Độ giáo.
Tóc được coi là trang sức trời phú cho phụ nữ, trong văn hóa của ta, tóc hay gắn với cái đẹp của đàn bà, tình duyên (Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da – Kiều). Vì tóc đẹp mà lại thiêng liêng, nên có tục cắt tóc thề yêu nhau mãi mãi (Tóc mây một món dao vàng chia đôi, Tóc thề đã chấm ngang vai – Kiều). Hôn nhân dùng cụm từ “Kết tóc xe tơ”.
Trước đây, cái đẹp của phụ nữ Nam Kỳ là cái búi tóc, của phụ nữ Bắc Kỳ là cái đuôi gà (Một thương tóc bỏ đuôi gà – Ca dao). Tóc dày thì mới đẹp, vì vậy trước cách mạng 1945, ở Hà Nội (cả ở một số tỉnh nhỏ như Nam Định), có những người gánh thùng đựng hũ kẹo mạch nha và que tre đi đổi kẹo lấy tóc (tóc rối đổi kẹo). Phụ nữ khi chải đầu hàng ngày nhét những sợi tóc rụng vào khe cửa cho trẻ con đổi lấy que kẹo. Nguyên liệu tóc cũng có nhiều nguồn khác: đàn bà tóc rậm quá cắt bớt đi bán, phụ nữ ngoại tình phải cạo trọc đầu bôi vôi…
Phụ nữ ít tóc mua tóc độn hoặc tóc làm đuôi gà (dải tóc để thòng xuống bên má sau khi cuốn trong khăn). Tôi còn nhớ ở chợ Đồng Xuân Hà Nội có mấy bà ngồi bán tóc. Những người đi các làng các phố mua tóc là người làng Triều Khúc (huyện Thanh Oai, Hà Đông), cách Hà Nội độ 7km. Tại sao vậy?
         Theo nhà nghiên cứu lịch sử kinh tế Đặng Phong thì trong Thế chiến I và kéo dài đến giữa những năm 30 thế kỷ trước, ở Pháp và châu Âu có “mốt” phụ nữ dùng lưới đan bằng sợi để bọc tóc cho khỏi lòa xòa. Nhân cuộc đấu xảo thuộc địa Pháp ở Marseille, một người thợ thủ công ở Triều Khúc được phép gửi sang trưng bày một cái lưới bọc tóc bằng tóc người. Hãng Manufrance có sáng kiến đặt mua tóc ở Việt Nam để dệt thành lưới tóc bán ở Pháp. Từ 1923-1932, hãng đã sản xuất được 10 vạn chiếc lưới bằng tóc, bán được 2 triệu franc. Sau đó, mốt lưới bọc tóc chấm dứt. Dân Triều Khúc tiếp tục lùng mua tóc, nhưng cái chính là mua lông gà lông vịt cũng để xuất khẩu.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

BÀI PHÁT BIỂU CỦA TỔNG THÔNG OBAMA NHÂN DỊP NĂM HỌC MỚI



Xem video bài phát biểu

Blog Phạm Nguyên Trường
Tôi rất vui mừng được có mặt tại trường phổ thông trung học Benjamin Banneker, một trong những trường phổ thông trung học tốt nhất, không chỉ của Washington D.C mà còn trên phạm vi toàn quốc nữa. Học sinh cũng đến từ mọi miền đất nước. Vì vậy mà tôi muốn chúc mừng tất cả các cháu nhân dịp năm học mới mặc dù tôi biết rằng nhiều cháu đã tựu trường một thời gian rồi. Tôi biết rằng ở Banneker các cháu đã tựu trường được vài tuần rồi. Bởi vậy mọi thứ đều dần dần ổn định, giống như tất cả những người bạn cùng trang lứa với các cháu trên tất cả các địa phương trong nước. Kì thể thao mùa thu đã được khởi động. Những buổi biểu diễn âm nhạc và diễu hành cũng sắp bắt đầu, tôi tin là như thế. Những bài kiểm tra và những dự án lớn đầu tiên cũng có thể sẽ diễn ra trong nay mai.
Tôi biết rằng các cháu còn có nhiều hoạt động ở bên ngoài trường học. Bạn bè của các cháu có thể cũng thay đổi ít nhiều. Những vấn đề trước đây thường bị bó hẹp trong những sảnh đường hoặc phòng thay đồ tập thể thao hiện đang tìm đường vào Facebook và Twitter. (Cười). Một số gia đình của các cháu chắc cũng cảm thấy sự khó khăn của nền kinh tế. Nhiều cháu cũng đã biết, chúng ta đang phải trải qua một trong những giai đoạn kinh tế khó khăn nhất trong cuộc đời của chúng ta – trong cuộc đời của tôi. Các cháu đang còn trẻ. Và kết quả là các cháu có thể phải làm thêm sau giờ học để giúp đỡ gia đình hoặc có thể phải trông em khi bố hoặc mẹ các cháu đi làm thêm.
Nghĩa là các cháu có nhiều việc phải làm. Các cháu trưởng thành nhanh hơn và tương tác với một thế giới rộng lớn hơn theo cách mà các thế hệ những người có tuổi như tôi, thành thật mà nói, đã không phải làm. Bởi vậy, ngày hôm nay, tôi không muốn sắm vai một người trưởng thành đứng lên và rao giảng như thể các cháu chỉ là trẻ con – bởi vì các cháu không còn là trẻ con nữa. Các cháu là tương lai của đất nước này. Các cháu là những nhà lãnh đạo trẻ. Và đất nước của chúng ta thụt lùi hay tiến lên phụ thuộc một phần lớn vào các cháu. Vì vậy tôi muốn nói với các cháu một chút về trách nhiệm đó.
Rõ ràng là trách nhiệm đó bắt đầu bằng việc trở thành học trò giỏi nhất theo khả năng của các cháu. Điều đó không có nghĩa là các cháu phải có điểm số cao nhất trong mọi bài tập. Điều đó không có nghĩa là lúc nào chúng cháu cũng là học sinh suất sắc (dịch thoát ý thuật ngữ straight A’s – ND), dù đó không phải là một mục đích tồi. Điều đó có nghĩa là các cháu phải cố gắng. Các cháu phải quyết tâm và kiên nhẫn. Điều đó có nghĩa là các cháu phải làm việc chăm chỉ như thể các cháu biết phải làm việc như thế nào. Và điều đó có nghĩa là đôi  khi các cháu phải liều lĩnh. Các cháu không nên né tránh những môn học mà các cháu thấy khó vì sợ rằng không thể giành được điểm tốt, nếu đó là môn học mà các cháu nghĩ là sẽ cần đối với việc chuẩn bị cho tương lai của các cháu. Các cháu phải biết ngạc nhiên. Phải biết chất vấn. Phải khám phá. Và đôi khi các cháu phải vượt ra ngoài các khuôn sáo cũ.
Đấy chính là mục đích của trường học: khám phá những niềm đam mê mới, học những kĩ năng mới, sử dụng thời gian quý giá này để chuẩn bị cho bản thân và rèn luyện những kĩ năng mà các cháu cần để theo đuổi sự nghiệp mà các cháu thích. Và đó là lí do tại sao khi còn là một học sinh các cháu có thể thăm dò những khả năng rất khác nhau. Giờ này các cháu có thể trở thành một họa sĩ; giờ sau, cháu là một nhà văn; giờ sau nữa, là một nhà khoa học, một nhà sử học hay một người thợ mộc. Đây là khoảng thời gian để các cháu  tìm kiếm những mối quan tâm mới và kiểm tra những ý tưởng mới. Và càng tìm kiếm nhiều các cháu càng sớm tìm ra những điều làm cho các cháu trở nên sống động, những điều làm các cháu đứng ngồi không yên, làm các cháu phấn khích – tìm ra nghề nghiệp mà cháu muốn theo đuổi.
Bây giờ, nếu các cháu hứa không nói với ai thì tôi sẽ kể cho các cháu nghe một bí mật: khi còn học phổ thông, cũng như trung học, không phải lúc nào tôi cũng là học sinh giỏi nhất theo khả năng của mình. Không phải môn nào tôi cũng thích. Không phải lúc nào tôi cũng chú tâm vào học hành như đáng lẽ phải thế. Tôi nhớ khi tôi học lớp tám, tôi phải học một môn gọi là đức dục. Đức dục là về những điều đúng sai, nhưng nếu các cháu hỏi tôi lúc học lớp 8 tôi thích môn gì thì tôi sẽ trả lời là bóng rổ. Tôi không nghĩ đức dục lại nằm trong danh mục những môn học yêu thích của tôi.
Nhưng đây mới là điều thú vị. Sau đó, lúc nào tôi cũng nhớ cái môn đức dục này. Tôi vẫn nhớ cách nó khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi vẫn nhớ khi bị hỏi những câu đại loại như: Trong cuộc sống, cái gì là quan trọng? Hoặc như thế nào là coi trọng nhân phẩm và tôn trọng người khác? Sống trong một quốc gia đa sắc tộc – nơi không phải ai cũng trông giống như các cháu, suy nghĩ giống các cháu hoặc xuất thân từ những vùng lân cận với các cháu – nghĩa là thế nào? Chúng ta tìm cách sống chung với mọi người như thế nào?
Mỗi một câu hỏi như thế lại dẫn tới những câu hỏi mới. Và không phải lúc nào tôi cũng trả lời đúng, nhưng những cuộc thảo luận và quá trình khám phá đó là những gì còn lại mãi. Hôm nay tôi vẫn còn nhớ những chuyện đó. Mỗi ngày tôi đều nghĩ về những vấn đề đó khi tôi tìm cách lãnh đạo đất nước này. Tôi vẫn hỏi những câu hỏi tương tự về việc chúng ta, một quốc gia đa sắc tộc, phải chung sống với nhau như thế nào để giành lấy những điều chúng ta cần phải giành? Làm thế nào để bảo đảm rằng mỗi người đều được đối xử với sự tôn trọng và nhân phẩm? Chúng ta phải có những trách nhiệm gì đối với những người kém may mắn hơn chúng ta? Làm sao để tất cả đồng bào của chúng ta đều là con em một nhà của nước Mĩ?
Đó là tất cả những câu hỏi bắt nguồn từ môn học hồi lớp tám đó của tôi. Và xin nói một điều như thế này: ngay cả tới bây giờ, không phải lúc nào tôi cũng biết được những câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó. Nhưng, nếu lúc đó tôi bỏ môn học nghe có vẻ chán ngắt này thì chắc hẳn là tôi đã bỏ lỡ một điều gì đó, đã lỡ chính cái điều không chỉ đã làm tôi vui mà còn rất có ích trong phần còn lại của cuộc đời mình.
Vì vậy, trách nhiệm của các cháu là phải thử. Chấp nhận rủi ro. Thử nghiệm những điều mới mẻ. Làm việc chăm chỉ. Đừng thất vọng nếu các cháu không giỏi ngay lập tức. Các cháu không thể giỏi mọi thứ ngay lập tức được. Đó chính là lí do tại sao cháu phải đi học. Tuy nhiên, vấn đề là các cháu cần tiếp tục mở rộng những chân trời và ý thức được khả năng của mình. Đây chính là lúc các cháu làm điều đó. Hơn nữa, đấy cũng chính là những điều khiến trường học thêm thú vị.Trong tương lai, điều đó sẽ trở thành những phẩm chất giúp các cháu thành công, và đồng thời, cũng là những phẩm chất sẽ đưa các cháu tới việc phát minh ra một thiết bị làm cho iPad trông chẳng khác gì một phiến đá. Hoặc nó sẽ giúp các cháu tìm ra cách thức sử dụng nắng và gió để cung cấp năng lượng cho thành phố và đem đến cho chúng ta những nguồn năng lượng mới, ít ô nhiễm hơn. Hoặc các cháu sẽ viết cuốn tiểu thuyết vĩ đại tiếp theo của nước Mĩ.Để làm hầu như bất kì việc gì trong số những công việc tôi vừa nói, các cháu không chỉ cần học hết phổ thông – và tôi biết là tôi có lí, tôi đang đứng cạnh bà hiệu trưởng Berger ở đây  – các cháu không chỉ phải học hết phổ thông mà còn phải tiếp tục học lên cao nữa, sau khi rời khỏi ngôi trường này. Các cháu không chỉ phải tốt nghiệp, mà các cháu phải tiếp tục học sau khi đã ra trường.
Và với nhiều người trong số các cháu, điều đó có nghĩa là học bốn năm đại học. Tôi vừa nói chuyện với Donae, cô ấy muốn trở thành kiến trúc sư. Hiện tại, cô đang thực tập tại một công ty kiến trúc, và cô đã chấm được trường cô sẽ theo học rồi. Đối với một vài người khác, đó có thể là một trường cao đẳng cộng đồng, một chứng chỉ nghề hoặc một khóa đào tạo. Nhưng vấn đề là hơn 60 % công việc trong thập kỉ tới sẽ đòi hỏi nhiều hơn là bằng tốt nghiệp phổ thông – hơn 60 %. Đó chính là thế giới mà các cháu sắp bước chân vào.
Vì vậy, tôi muốn tất cả các cháu sẽ đặt ra mục tiêu cho mình là tiếp tục học tập sau khi đã ra trường. Và nếu điều đó đối với các cháu có nghĩa là trường đại học, thì vào trường thôi cũng chưa đủ. Các cháu còn phải tốt nghiệp. Một trong những thử thách lớn nhất mà chúng ta gặp lúc này là có quá nhiều thanh niên ghi danh vào các trường đại học nhưng cuối cùng lại không tốt nghiệp và hệ quả là đất nước của chúng ta, đất nước đã từng có tỉ lệ những thanh niên có bằng đại học cao nhất thế giới, hiện tại đang tụt xuống vị trí thứ 16. Tôi không thích vị trí số 16. Tôi thích là số một. Nhưng thế cũng chưa đủ. Chúng ta phải làm sao để đảm bảo rằng thế hệ của các cháu sẽ đưa đất nước này trở lại vị trí đứng đầu về số lượng những người tốt nghiệp đại học, tính theo đầu người, so với bất kì nước nào khác trên trái đất này.
Nếu chúng ta làm được điều đó, các cháu sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Và nước Mĩ cũng vậy. Chúng ta có thể đảm bảo rằng những phát minh mới nhất và những đột phá mới nhất sẽ diễn ra ở đây, ở nước Mĩ này. Điều đó cũng có nghĩa là công việc tốt hơn, cuộc sống đầy đủ hơn và nhiều cơ hội hơn, không chỉ cho các cháu, mà còn cho con cháu của các cháu nữa.
Bởi vậy tôi không muốn ai đó đang nghe ở đây ngày hôm nay nghĩ rằng tốt  nghiệp phổ  thông là các cháu đã hoàn thành trách nhiệm rồi. Các cháu vẫn chưa hoàn thành. Trên thực tế, những điều đang diễn ra trong nền kinh tế ngày hôm nay đòi hỏi chúng ta phải học tập suốt đời. Các cháu phải tiếp tục nâng cao những kĩ năng và tìm ra những cách làm việc mới. Kể cả khi các cháu không vào được đại học, kể cả khi các cháu không được học bốn năm trong trường đại học, các cháu vẫn sẽ phải nỗ lực học tập sau khi rời trường phổ thông. Các cháu sẽ phải bắt đầu kì vọng những điều lớn lao từ chính bản thân ngay từ bây giờ.
Tôi biết rằng điều này có thể làm các cháu sợ. Một vài người trong số các cháu băn khoăn làm sao các cháu có thể trả nổi tiền học phí đại học, hoặc vẫn chưa biết các cháu muốn làm gì với chính cuộc đời của mình. Không sao hết. Không ai nghĩ rằng tại thời điểm này các cháu đã có kế hoạch cho toàn bộ cuộc đời mình. Và chúng tôi không nghĩ rằng các cháu phải làm việc đó một mình. Trước hết, các cháu có những ông bố bà mẹ tuyệt vời, họ là những người yêu thương các cháu vô cùng và muốn các cháu có nhiều cơ hội hơn họ – nhân tiện, điều đó có nghĩa là đừng khiến họ phiền lòng khi họ yêu cầu các cháu ngừng chơi game, tắt tivi và làm bài tập về nhà. Các cháu cần phải lắng nghe họ. Tôi nói điều này từ kinh nghiệm của chính mình, bởi vì đó cũng là những điều tôi thường nói với Malia và Sasha (hai cô con gái của tổng thống Obama -ND). Đừng nổi cáu vì điều đó, tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về tương lai của các cháu.
Các cháu còn có đồng bào trên khắp đất nước này – trong có có tôi và Arne, cũng như mọi người ở mọi cấp của chính phủ – những người đang làm việc vì các cháu. Chúng tôi đang tiến hành từng bước trong khả năng của mình để bảo đảm rằng các cháu được hưởng một hệ thống giáo dục xứng đáng với tiềm năng của các cháu. Chúng tôi đang làm việc để bảo đảm rằng các cháu sẽ có những trường đại học hiện đại nhất với những phương tiện học tập tiên tiến nhất. Chúng tôi bảo đảm rằng các cháu có đủ sức thanh toán và có thể theo học được trong những trường cao đẳng và đại học trên đất nước này.  Chúng tôi đang làm việc để có được những lớp học tốt nhất – giáo viên cũng tốt nhất, để họ có thể giúp các cháu chuẩn bị cho việc học ở đại học và một nghề nghiệp trong tương lai.
Nhân đây, xin được nói đôi điều về giáo viên. Ngày nay, giáo viên là những người phải lao động vất vả hơn bất kì ai. (Vỗ tay). Dù các cháu đi đến một trường học lớn hay nhỏ, dù các cháu theo học một trường công hay trường tư – thày, cô giáo của các cháu đều không có ngày nghỉ cuối tuần; họ thường dậy từ sáng sớm, suốt ngày phải lên lớp và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Và sau đó, họ trở về nhà, ăn tối, rồi tiếp tục làm việc cho tới khuya, chấm bài cho các cháu, chữa cú pháp cho các cháu và kiểm tra xem các cháu đã tìm ra công thức đại số chính xác hay chưa.
Và họ không làm việc đó vì một chức vụ cao sang nào đó. Họ không, chắc chắn họ không làm việc đó vì đồng lương cao. Họ làm vì các cháu. Họ làm bởi vì không gì làm họ hài lòng hơn là nhìn thấy các cháu học tập. Họ sống vì những khoảnh khắc khi các cháu thành công; khi các cháu làm họ ngạc nhiên bằng trí tuệ hoặc bằng vốn từ vựng của mình, hoặc khi họ nhìn thấy con người tương lai của các cháu. Họ tự hào vì các cháu. Và họ nói, tôi đã từng làm việc để chàng trai hay cô gái tuyệt vời này có được thành công. Họ tin rằng các cháu sẽ trở thành những công dân và những nhà lãnh đạo sẽ dẫn dắt đất nước này đi tới tương lai. Họ biết rằng các cháu là tương lai của tất cả chúng ta. Vì vậy mà các thày cô giáo của các cháu đang truyền đạt cho các cháu tất cả những hiểu biết của họ, và họ không hề đơn độc.
Nhưng, tôi muốn nhấn mạnh điều này: Với tất cả những thách thức mà đất nước chúng ta đang gặp hiện nay, chúng tôi không chỉ cần các cháu cho tương lai, chúng tôi thực sự cần các cháu ngay lúc này. Nước Mĩ cần lòng đam mê và ý tưởng của tuổi trẻ. Chúng tôi cần lòng nhiệt tình của các cháu ngay từ bây giờ. Tôi biết là các cháu đáp ứng được vì tôi đã nhìn thấy nó. Không có gì làm tôi hứng thú hơn là biết rằng thanh niên trên khắp đất nước này đang tạo ra dấu ấn riêng của họ. Họ không chờ đợi. Họ đang tạo ra sự khác biệt ngay từ bây giờ.
Đó là những học sinh như Will Kim ở Fremont, California, người đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận để cung cấp những khoản vay cho sinh viên từ những trường dành cho học sinh nghèo, nhưng muốn khởi sự việc làm ăn riêng của mình. Hãy cùng suy nghĩ về điều này. Cậu ấy đã cho những học sinh khác vay. Cậu ấy đã xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận. Cậu ấy kiếm tiền để làm công việc mà cậu ấy yêu thích – thông qua những giải đấu bóng ném và trò chơi cướp cờ. Cậu ấy là người sáng tạo. Cậu đã thực hiện một sáng kiến. Và bây giờ cậu ấy đang giúp đỡ những thanh niên khác để họ có thể theo học những gì họ cần.
Một thanh niên khác là Jake Bernstein, 17 tuổi, xuất thân trong một gia đình quân nhân ở St. Louis, đã cùng với chị gái tạo ra một trang web giúp thanh niên cơ hội phục vụ cộng đồng. Và họ đã tổ chức những hội chợ tình nguyện và thiết lập một sơ sở dữ liệu trực tuyến, giúp đỡ hàng ngàn gia đình tìm kiếm những cơ hội trở thành tình nguyện viên, từ việc sửa sang những con đường mòn cho tới việc phục vụ tại những bệnh viện địa phương.
Và năm ngoái tôi đã gặp một cô gái trẻ tên là Amy Chyao đến từ Richardson, Texas. Cô ấy 16 tuổi, cùng tuổi với một số cháu ở đây. Trong suốt mùa hè, tôi nghĩ vì có người trong gia đình cô ấy đã mắc bệnh nên cô đã quyết định sẽ quan tâm tới việc nghiên cứu về bệnh ung thư. Nhưng Amy Chyao lại chưa học hóa học nên cô ấy đã tự học môn này trong suốt mùa hè. Sau đó, cô đã áp dụng những điều đã học được và khám phá ra một quá trình mang tính đột phá là sử dụng ánh sáng để tiêu diệt các tế bào ung thư. Mười sáu tuổi. Không thể tin được. Một số bác sĩ và nhà nghiên cứu đã tiếp xúc với cô sấy, họ muốn làm việc cùng với cô để giúp cô khai thác khám phá này.
Điều này chứng tỏ rằng các cháu không cần phải chờ đợi, có thể tạo ra khác biệt ngay từ bây giờ. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là học cho giỏi. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là phải bảo đảm rằng các cháu đang chuẩn bị cho đại học và nghề nghiệp của chính các cháu. Nhưng các cháu có thể bắt đầu tạo ra dấu ấn của mình ngay từ bây giờ. Nhiều khi thanh niên lại có những ý tưởng hay hơn là những người có tuổi chúng tôi. Chúng tôi cần các cháu thể hiện những ý tưởng đó, cả bên trong lẫn bên ngoài lớp học.
Khi tôi gặp gỡ những thanh niên như các cháu, khi tôi ngồi nói chuyện với Donae, tôi không nghi ngờ gì rằng những ngày tốt đẹp nhất của nước Mĩ vẫn đang ở phía trước, vì tôi biết tiềm năng của các cháu. Chẳng bao lâu nữa các cháu sẽ trở thành những người đứng đầu các doanh nghiệp và các nhà lãnh đạo chính phủ của chúng ta. Các cháu sẽ trở thành những người đảm bảo rằng thế hệ tiếp theo sẽ nhận được những điều họ cần để thành công. Các cháu sẽ trở thành những người làm nên các trang sử mới. Và tất cả đều được bắt đầu ngay bây giờ – bắt đầu ngay trong năm nay.
Cho nên tôi muốn tất cả các cháu, những người đang nghe, cũng như tất cả những người đang có mặt ở Banneker, tôi muốn các cháu làm được nhiều việc nhất trong năm học mới này. Tôi muốn các cháu nghĩ về thời gian này như là khoảng thời gian mà trong đó cháu tiếp nhận thông tin và kĩ năng, các cháu thử nghiệm những điều mới mẻ, các cháu thực hành và ao ước – tất cả những điều mà các cháu sẽ cần để làm nên những điều vĩ đại sau khi các cháu ra trường.
Đất nước của các cháu phụ thuộc vào chính các cháu. Vì vậy hãy ngẩng cao đầu lên. Chúc các cháu có một năm học tuyệt vời. Xin cùng bắt tay làm việc.
Xin cảm ơn các cháu. Xin Chúa phù hộ cho các cháu, xin Chúa phù hộ cho nước Mĩ

DIỄN VĂN CỦA STEVE JOBS TẠI ĐẠI HỌC STANFORD NĂM 2005


Phương Tôn
Dù là người chưa bao giờ sử dụng đến bất kỳ một sản phẩm nào của Apple hay cũng có thể gọi là của Steve Jobs, từ các đời máy Computer Mac cho đến iPod, các thế hệ iPhone, iPad, iCloud cái chết của Stev Jobs hôm 6.10 cũng làm tôi xao động mạnh. Thật sự tôi đã theo dõi những biến chuyển sức khỏe của ông từ hàng năm nay khi biết được ông ta mắc phải căn bệnh quái ác Pancreas và đấy cũng chính là mối quan hệ duy nhất để có thể gây xúc cảm mạnh cho tôi khi nghe tin ông qua đời.
Thế giới có biết bao thay đổi trong vòng hai thập kỷ qua nhưng căn bệnh Pancreas vẫn còn y như hai mươi năm trước. Không một tiến triển y khoa nhỏ bé nào để có thể giúp chữa trị căn bệnh hiểm ác này. Pancreas không tha bất kỳ ai, dù già đến trẻ dù nghèo hay giàu. Nhưng dù vậy khi đọc lại một số đoạn trong bài Diễn văn của Steve Jobs dành cho các sinh viên tốt nghiệp đại học Stanford năm 2005, đây là bài diễn văn được đánh giá hay nhất trong các bài nói chuyện của ông ta, người được xem là một ‚Guru trong thế giới Show Business’, ta mới thấy sức sống mãnh liệt của Steve Jobs khi bị Pancreas lên án tử. Tôn trọng cái Chết nhưng cũng sẵn sàng đối diện, không sợ hãi.
Con quái vật Pancreas chỉ giết được thân xác nhưng không bẻ gãy được ý chí của những người biết sống để mưu cầu lợi ích cho xã hội.

Hôm nay tôi rất vinh dự hiện diện cùng các bạn trong buổi lễ tốt nghiệp của một trường đại học hàng đầu thế giới. Tôi không có cấp bằng đại học và đây là lần đầu tôi hiện diện trong một buổi lễ trao bằng đại học. Hôm nay tôi muổn kể cùng các bạn ba câu chuyện về cuộc đời của tôi. Tất cả chỉ có vậy. Chẳng lớn lao gì. Chỉ ba câu chuyện mà thôi.
Câu chuyện đầu tiên về việc kết nối sự kiện
Chỉ sau sáu tháng nhập học tôi đã bỏ trường Reed College. Thật ra tôi vẫn còn tiếp tục được xem như là khách viếng trường trong vòng 18 tháng tiếp theo sau đó trước khi tôi dứt khoát chấm dứt việc học. Thế thì tại sao tôi lại bỏ học?
Chuyện bắt đầu từ khi tôi chưa ra đời. Người mẹ ruột của tôi là một sinh viên College có chồng không giá thú. Bà quyết định cho tôi làm con nuôi. Bà đặt nặng vấn đề người nhận tôi làm con nuôi phải có cấp bằng đại học do đó bà tìm đủ mọi cách để sau khi sinh nở giao tôi cho một gia đình hành nghề luật sư. Nhưng không ngờ gia đình này chỉ muốn nhận một đứa bé gái mà thôi. Thế thì Cha Mẹ của tôi đang ở trong danh sách chờ đợi, nữa đêm khuya nhận được cú điện thoại hỏi: „Chúng tôi có một thằng bé ra đời ngoài ý muốn, ông bà có muốn nó không?“ Ông Bà trả lời ngay: „dĩ nhiên“. Mẹ ruột của tôi về sau mới truy ra được, Mẹ tôi chưa bao giờ hoàn tất bậc đại học và Cha tôi thì chưa xong bậc trung học. Bà từ chối ký giấy trao con nuôi nhưng vài tháng sau đó bà cũng phải chấp nhận khi Cha Mẹ tôi hứa rằng một ngày nào đó sẽ cho tôi đi học College.
17 năm sau đúng là tôi cũng bước chân vào College. Nhưng thật ngây thơ khi tôi chọn một trường College đắt tiền như Stanford, học phí nó ngốn hết số tiền tiết kiệm của Cha Mẹ tôi, những người thuộc tầng lớp thợ thuyền. Sau sáu tháng tôi không nhận ra giá trị về việc học. Tôi không biết, tôi muốn bắt đầu cuộc đời như thế nào. Tôi cũng không biết trường College có giúp được gì tôi trong chuyện này không. Và đấy chính là sự kiện cuộc đời tôi, khi toàn bộ số tiền Cha Mẹ tôi dành dụm suốt đời tiêu tan hết. Tôi quyết định chấm dứt và tự nhủ rằng, mọi chuyện rồi sẽ trở nên tốt đẹp. Thời gian đó tôi cũng tương đối sợ hãi nhưng nhìn lại thì đấy chính là một trong những quyết định tốt nhất của tôi. Khi ngưng việc học, tôi có thể không cần phải đi nghe những môn mà tôi không thích, để dành thì giờ đi dự những môn tôi ham thích mà thôi.
(…)
Vào thời đó có lẽ Reed College có chương trình giảng dạy về môn Kalligrafie (nghệ thuật viết chữ đẹp) tốt nhất trong nước do đó tôi quyết định ghi danh môn này để học cách viết chữ đẹp. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm.
Thời gian đó, những thứ này dường như chẳng có chút cơ hội nào để có thể ứng dụng thực tế trong cuộc đời tôi. Nhưng mười năm sau, khi chúng tôi thiết kế bộ Computer Macintosh đầu tiên, mọi thứ như trở lại với tôi. Đó là máy tính đầu tiên có các kiểu chữ đẹp. Nếu tôi không theo khóa học đó của College, máy Mac sẽ không bao giờ có được nhiều kiểu chữ hoặc có được khoảng cách các chữ cân xứng như vậy.
(…)
Một lần nữa, bạn có thể hướng đến trước nhưng không không thể kết nối sự kiện, bạn chỉ có thể kết nối khi nhìn lui lại. Do đó bạn phải tin rằng, mọi sự kiện đều có liên hệ với nhau trong tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó như về số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì – cách nghĩ đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và cũng đã tạo nên những sự khác biệt quan trọng trong cuộc đời tôi.
Câu chuyện thứ nhì về tình yêu và mất mát
Tôi có may mắn, sớm nhận ra những gì tôi thích thực hiện trong cuộc sống. Woz ( tức là Steve Wozniak đồng sáng lập Apple) cùng tôi lập nên Apple trong Garage chứa xe của Cha Mẹ tôi khi tôi 20 tuổi. Chúng tôi làm việc căng thẳng để rồi chỉ trong vòng mười năm, Apple từ hai đứa chúng tôi trong một Garage trở thành Công ty-hai tỷ Dollar với hơn 4000 nhân viên. Vừa ngay khi chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo – Macintosh – khi tôi mới bước sang tuổi 30, tôi lại bị sa thải. Làm thế nào để bạn có thể bị sa thải khi chính bạn là người tạo dựng nên nó? Khi Apple lớn mạnh lên, chúng tôi thuê thêm người mà tôi đã từng cho là người rất có tài năng để cùng tôi điều hành. Trong năm đầu tiên mọi chuyện trôi chảy tốt đẹp nhưng rồi viễn kiến về tương lai của chúng tôi lại khác biệt, đi đến gây gỗ. Ban điều hành công ty đứng về phía anh ta. Thế thì tôi phải ra đi khi đúng 30 tuổi. Những gì là trọng điểm trong cuộc đời ở vào tuổi trưởng thành đã biến mất, nó đã bị phá hủy.
(…) Tôi trở thành một người thất bại và đã từng suy tính chạy trốn khỏi Valley. Nhưng dần dần mọi việc trở nên rõ ràng hơn – tôi vẫn yêu thích những gì tôi đã làm. Bước ngoặt những gì xảy ra tại Apple không gây ảnh hưởng dù nhỏ nhặt nhất đối với tôi. Tôi bị sa thải nhưng tôi vẫn còn đam mê. Vì vậy tôi quyết định, làm lại từ đầu.
(…) Thỉnh thoảng bạn bị cuộc đời ném một viên gạch vào đầu. Hãy đừng đánh mất hy vọng. Tôi tin rằng, điều duy nhất giúp tôi tiếp tục làm việc là tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bạn hãy tìm cho ra, những gì bạn yêu. Một khi chưa tìm thấy, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bất mãn. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.
(…)
Câu chuyện thứ ba nói về cái chết
Vào độ tuổi 17 tôi đọc được một câu: „Nếu bạn sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ tin chắc điều đó đúng.“ Đó là điểm gây ấn tượng cho tôi và 33 năm qua mỗi buổi sáng tôi nhìn vào trong kính và tự hỏi: “Nếu như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình, liệu mình có làm những gì mà mình định làm ngày hôm nay không? Nếu như câu trả lời là ‚không’ kéo dài nhiều ngày thì tôi biết rằng, tôi phải thay đổi một cái gì đó.
(…)
Cách đây một năm, khám nghiệm cho biết tôi bị ung thư. Tôi được chụp Scan vào lúc 7g30 sáng, cho thấy rõ ràng có một khối u trong tụy tạng. Đến khi đó tôi vẫn chưa biết tụy tạng là cái gì. Các vị Bác sĩ nói rằng, họ tin chắc đó là một loại ung thư không chữa được và tôi có thể sống thêm từ ba đến sáu tháng. Bác sĩ khuyên tôi nên đi về để sắp xếp công chuyện, đây là một cách nói của giới bác sĩ cho việc ‚chuẩn bị cho cái chết’
(…)
Nguyên ngày hôm đó tôi chỉ suy nghĩ về lời phỏng nghiệm của bác sĩ. Đến chiều tối tôi được kiểm nghiệm Biopsie, họ đút một ống qua cổ họng xuống dạ dày qua ruột rồi đâm một cái kim vào tụy tạng để lấy một vài tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, vợ tôi khi đó cũng có mặt, kể cho tôi rằng khi các bác sĩ dùng kính hiển vi xem tế bào khối u, họ khóc lên vì mừng vì đây là một dạng ung thư tụy tạng đặc biệt hiếm hoi có thể chữa trị được qua giải phẫu. Tôi chấp nhận giải phẫu và bây giờ sức khỏe của tôi tốt trở lại.
(…)
Không ai muốn chết. Ngay cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để được lên trên đó. Tuy nhiên cái chết là đích đến của chuyến du hành mà chúng ta đều tham dự. Không ai thoát được nó. Nó phải như vậy vì rõ ràng cái chết là một phát minh hay nhất của sự sống. Nó là lực chuyển động của sự sống. Nó loại bỏ cái cũ để dọn đường cho cái mới. Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống này…
Thời gian của các bạn có giới hạn, hãy đừng lãng phí thì giờ qua lối sống của người khác. Đừng để giáo điều trói buộc vì đó chỉ tương ứng với lối suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong của riêng bạn. Và quan trọng nhất, hãy can đảm đi theo rung động của con tim và trực giác của các bạn. Như thế nào đó mà chúng đã biết được những gì bạn thật sự yêu thích. Ngoài ra tất cả chỉ là điều thứ yếu…