Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

"KHIẾP ĐẢM" SỨC CÔNG PHÁ CỦA HOẢ HỔ TÂY SƠN



Báo Đất Việt

Ngoài đại bác, quân Tây Sơn còn được trang bị một loại vũ khí đặc biệt là Hỏa hổ - súng tung lửa, biến địch thành cây đuốc sống.
Theo sử sách, Hỏa hổ của quân Tây Sơn là một loại vũ khí hình ống, được mô tả: “Hỏa đồng còn có tên là hỏa hổ, có bầu lớn dài chừng một thước, khi lâm trận phun lửa, trong ống tống nhựa thông ra, trúng phải đâu, lập tức bốc cháy...”.
Loại vũ khí đặc biệt này được trang bị cho tất cả binh chủng lục quân, thủy quân của Tây Sơn.
Sách Hổ trướng khu cơ ghi: Hỏa hổ chính là hỏa tiễn (vì lửa cháy dữ dội, nên gọi là hỏa hổ). Sử sách thời Nguyễn thường gọi Hỏa hổ là hỏa phún đồng. So sánh cách chế tạo, thì thấy loại vũ khí này được cải tiến từ các hỏa đồng (ống lửa) hạng nhỏ thời Lê sơ. Trong tay nghĩa quân Tây Sơn, nó được dùng một cách tập trung, ồ ạt, tạo thành hỏa lực giáp chiến hết sức lợi hại. Song, điều đáng nói là vua Quang Trung đã chế tạo ra hỏa hổ bằng những ống tre, trở thành một khí cá nhân có tính sát thương lớn. Nếu đem so với những khẩu súng hỏa đồng của quân nhà Trịnh hay súng pháo lớn cần hàng chục người vận chuyển của nhà Minh, nhà Thanh thì sáng tạo này của Quang Trung đã tiến xa cả về công nghệ, lẫn ý nghĩa thực tiễn trong chiến đấu.
Theo sách Những khám phá về hoàng đế Quang Trung, vào năm 1786, khi quân Tây Sơn ra Thăng Long chặn đuổi bọn quan lại nhà Lê, lính Bắc Hà đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Hỏa hổ Tây Sơn: “Các đội quân Trịnh thấy mũi giáo Tây Sơn quá sắc liệu không chống nổi, cố sức lấy súng lớn bắn ra, quân Tây Sơn đều cúi đầu tránh đạn mà nhảy vào. Chúa Trịnh mặc nhung phục, đứng trên voi phất cờ hồng thúc các quân. Quân Tây Sơn lấy ông Hỏa hổ tung ra, quân Trịnh đều tan vỡ, vứt gươm, bỏ giáo, xô nhau chạy trốn thể như núi đổ…”
Quân Thanh nghe tiếng Hoả hổ của Tây Sơn cũng khiếp sợ, nên trong 8 điều quân luật, có điều thứ 5 để chống lại Hoả hổ như sau: “Quân Nam không có sở trường gì khác, toàn dùng ống phun lửa làm lợi khí, gọi là hoả hổ. Khi hai quân giáp nhau, trước hết họ dùng thứ đó để đốt cháy quần áo người ta, buộc người ta phải rút lui. Nhưng tài nghệ của họ cũng chỉ có thế thôi, so với súng ống của ta thì họ kém rất ra… Hiện nay, ta chế sẵn vài trăm lá chắn da trâu sống. Nếu gặp Hoả hổ của người Nam phun lửa, thì quân tay cầm lá chắn ấy đỡ lửa một tay cầm dao chém bừa chắc rằng chúng bỏ chạy tan tác”.
Một số tài liệu cũng cho biết, trong lục chiến, vua Quang Trung thường dùng tượng binh phá kỵ binh, dùng hỏa hổ gây rối loạn bộ binh, rồi xông lên xáp la cà. Còn trong thủy chiến, nhà vua rất hay dùng lối đánh áp sát để hạn chế sức sát thương của đại bác địch, rồi triển khai hỏa công để đốt tàu địch, tức dạng Hỏa hổ có tên gọi Rồng cỏ - thực chất là một loại bãi cháy dùng đánh hoả công để vây đốt binh thuyền của địch, mà điển hình và ngoạn mục nhất là trận đánh hoả công do Nguyễn Huệ chỉ huy, đã đốt cháy tàu chiến của Manuel ở chiến trường Gia Định vào năm 1782.
Khi đó, Nguyễn Ánh thông qua Bá Đa Lộc nhận được viện trợ quân sự của Pháp - Bồ Đào Nha, tập hợp được một lực lượng gần 3 vạn thủy quân đi trên gần 500 chiến thuyền trong đó có 2 tàu chiến kiểu châu Âu và 3 tàu Bồ Đào Nha: mỗi tàu có 10 đại bác và được bọc đồng. Đội tàu châu Âu do một sĩ quan Pháp là Manuel chỉ huy.
Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Nguyễn Huệ, lợi dụng chiều gió, quân Tây Sơn ào ạt áp sát chiến thuyền quân Nguyễn - Pháp, dùng Rồng cỏ lợi hại tấn công, khiến chiến thuyền của Manuel bị vây trong vòng vây và bị đốt chìm. Manuel tử trận, thủy quân của Nguyễn Ánh bị đánh tan tác, chỉ còn một số ít chạy dạt xuống Phú Quốc.
Như vậy, rõ là trong nghệ thuật quân sự thời xưa, việc dùng lửa tiêu diệt quân địch là một chiến thuật kinh điển, cho phép sử dụng tối thiểu sức người, hạn chế thương vong nhưng vẫn đạt uy lực tiêu diệt địch một cách tối đa.
1. Trong lịch sử Việt Nam có duy nhất hai vị tướng bách chiến bách thắng, cả đời cầm quân chưa thua trận nào, đó là Phạm Ngũ Lão và vua Quang Trung.
Nguyễn Huệ (1753-1792) sinh năm 1753, còn có tên Nguyễn Quang Bình; là em út trong gia đình có ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ. Tổ của Nguyễn Huệ họ Hồ, nhưng khi khởi nghĩa ở Quy Nhơn, lấy họ mẹ (Nguyễn).
Sách Đại Nam Chính Biên Liệt Truyện chép, Nguyễn Văn Huệ có tiếng nói như chuông, mắt lập lòe như ánh điện; là người thông minh, giỏi chiến đấu. Ông cầm quân từ năm 17 tuổi, đánh đông dẹp bắc toàn đều toàn thắng nhờ vào phương châm chiến thuật: bí mật và thần tốc, lấy chính binh làm chủ, kỳ binh làm phụ. Đỉnh cao nhất là trận phá quân Xiêm - Nguyễn ở Rạch Gầm - Xoài Mút và chiến dịch đại phá 20 vạn quân Thanh.
Vua Quang Trung mất ngày 29 tháng 7 năm Nhâm Tý (16 tháng 9 năm 1792), vào khoảng 11-12h đêm, ở ngôi 4 năm, thọ 40 tuổi, miếu hiệu là Thái Tổ Vũ hoàng đế. Hiện nay, có đền thờ tại huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định. 
2. Theo Binh thư yếu lược, bài thuốc súng và cách chế Hỏa hổ rất giống nhau: dùng một cái ống (bằng sắt hoặc bằng tre, gỗ) dài khoảng 25cm, nạp thuốc thành nhiều nấc.
Nấc đầu tiên là liều thuốc bắn, giã nén chặt dày khoảng 4cm, sau đó tiếp nấc thứ hai là liều thuốc phun, giã nén chặt, dày khoảng 12cm. Sau đó, nạp đạn ghém gồm các vật liệu sát thương, dày khoảng 4cm. Phần ống còn lại nạp dầy thuốc phun.
Gặp địch, người dùng hỏa hổ châm ngòi, cầm cán tre chĩa vào, thuốc phun và đạn sẽ phóng ra đốt cháy sát thương đối phương. Dùng xong lại có thể lấy ống đó nạp liều thuốc khác

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

CHUỖI MÔI KHÔI




Trích Mémorial Mission de Qui Nhơn
No.147, 20 Janvier 1919, tr. 5-7

Năm (1885) là chính lúc giết đạo, có ông hương ngoại đi dạo ruộng gặp một trò chừng 14, 15 tuổi, ở trong núi đi ra, hình vóc ốm o, mặt mày tươi tắn, tay cầm tràng hột, nên biết là đứa có đạo, thì kêu lại mà hỏi rằng: “Con ở đâu, đi đâu đây ?”
Nó rằng: “Tôi ở họ Đồng Quả; đi trốn trong rừng già kia đã lâu, nay tôi về nhà thờ mà chịu chết.”- “con gặp ông, thì sống được, ông đem về nhà ông nuôi tử tế, không cho ai biết, miễn là con bỏ cái chuỗi ấy đi, mà xưng mình là cháu ông, ở Phù Ly ra thăm. Làng nầy xa Đồng Quả, không ai biết mặt con đâu mà sợ.”- “Úi! cái chuỗi nầy là bổn mạng tôi, tôi có cầm trong tay, mới yên trong dạ, không lẽ mà bỏ được. Lại tôi cũng không muốn sống nữa làm chi, một quyết theo cha mẹ bà con tôi về thiên đàng mà thôi.”
Người đem về nhà cho ăn uống, rồi dỗ ngon dỗ ngọt, cả đêm tới sáng, mà nó cứ nằng nằng xin về chịu chết, thì người rằng: “Thôi, con không muốn ở đây, thì con trở vô trốn trong rừng đó, ông liệu đem đồ ăn hằng ngày, cho đến khi bình yên, con sẽ trở về.”- “Cám ơn hai ông bà có lòng tốt, nuôi tôi hôm qua nay, và muốn cứu phần xác tôi cho khỏi chết. Song Chúa tôi sanh dưỡng tôi từ bé đến giờ, muốn cho tôi về cùng Chúa. Xin để cho tôi về, tôi sẽ xin Chúa tôi xuống phước trả ơn cho hai ông bà.”
Nó từ giã đoạn, xăm xúi ra đi, miệng đọc lâm dâm, tay cầm tràng chuỗi, bộ tịch vui vẻ, chơn bước phấn chấn, khác nào kẻ đi đám vui tiệc sướng vậy. Còn hai ông bà thì rất đỗi thương tiếc, lấy nước mắt ròng ròng mà đưa nó đi cho đến khi khuất mặt, vì biết nay mai nẫu sẽ bắt mà giết. Cách ít bữa nghe nó bị chôn sống, thiệt là rất thảm!
Từ đó hai ông bà cứ ngẫm nghĩ trong lòng rằng: thật có đống phước đâu trên trời, kẻ có đạo thấy, nên ham chết quá! Rất đỗi là thằng nhỏ chừng đó, mà cũng thiệt ham! Vì vậy nên cả nhà đã trở lại đạo, và thuật chuyện nầy. Âu là nhờ thằng nhỏ cầu xin, như lời nó hứa.
- Con nghe tích nầy biết chuỗi Môi khôi đã làm cho trẻ nầy vui lòng đi nộp mình chịu chết vì Chúa, là phước rất trọng hơn hết trên đời.
Vậy tích nầy dạy con:
1.      Hãy ái mộ đọc chuỗi Môi khôi hằng ngày, vì là phương rất dễ dàng, mà rất hiệu nghiệm.
2.      Trong lúc gian nan, trong cơn nguy hiểm, thì đọc nhiều chuỗi hơn, mà xin Đức Mẹ phù trì bảo hộ.
3.      Khi con đọc thì hãy chăm chỉ ngợi khen Đức Mẹ, và thiết tình kêu xin: “khi nầy cầu cho chúng tôi là kẻ có tội, đến khi chết lại cầu dữ. Amen.” Đừng vô ý vô tứ mà chẳng đặng ích gì.

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM...


Uyên Hạnh
Khoahocnet

Em có tìm anh trong cánh chim. Nếu thấy được mùa xuân đã đến và đang còn, thì ở đâu trong vạn vật cũng đều có mùa xuân. Em sẽ không tìm anh trong cánh chim, vì anh không xa vời ngòai tầm với. Anh đang hiện diện khắp nơi, trong tim em, trong làn gió, trong hương nắng, trong ánh mắt, trong nụ cười. Có ngay trên bước chân vội vàng của người dân Paris, trong nụ cười rộn rã của du khách – những người cố gắng thu thời gian đang ôm lấy họ vào trong lòng ống kính. Có cần không, để đi tìm một cái mình đang có. Đúng hơn, thì phải mỉm cười và trân trọng ôm ấp, ủ cho ấm mãi một ân tình…
Tôi đến Paris vào những ngày rất nóng. Mùa hạ năm nay oi bức vô cùng, có vùng đã lên đến 40 độ và hơn thế nữa. Cái nóng của mùa hè năm nay cũng dữ dội như cái nóng của năm 2003. Không khí khá nặng nề vì mang cái ẩm như của khí hậu Việt Nam. Paris không có gì lạ đối với những người đi qua con đường, dãy phố, cửa hàng với cái nhìn gói trọn trong vội vã thường nhật và sự thờ ơ sẵn có trong cái nhìn không có chiều sâu vì thiếu thời giờ. Chỉ là cái nhìn để mắt có cơ hội đảo vội một vòng. Nhìn mà không có sự chiêm ngưỡng, nên mắt không ẩn ánh sao, không ươm hơi hưởng cái đẹp phảng phất hương vị cuộc đời.
Ở đâu cũng thế thôi, cũng vì vội vã mà cuộc sống bị chi phối. Hồ Bodensee rất đẹp vì ở đây ta thấy được sự hùng vĩ của núi non nổi bật trên cái đẹp tươi mát của con nước giáp giới giữa ba quốc gia Đức, Áo và Thụy Sĩ. Đẹp như thế mà chắc gì dân chúng của ba nước đã thưởng ngọan. Đan Mạch có Vườn Thượng Uyển với ngàn hoa đua nở, những công viên đầy hoa, những con đường dài cây cao bóng mát mà những người sống ở đây thường nhật khó có thì giờ để thấy. Chúng ta vì vội vàng và những chao đảo của cuộc sống mà đâm ra vô tình, không ghi nhận được.
Dưới chiếc áo của du khách trang bị bằng cái nhìn thanh thản không vội vàng cùng với đầu óc tò mò, thì Paris đẹp lạ thường và… thơm quá! Những tiệm cà phê thanh lịch có máy điều hòa không khí với mùi hương ngào ngạt của tách cà phê nóng. Cái hấp dẫn của các lọai bánh ngọt thơm ngon nổi tiếng của Kinh Đô tráng lệ nầy, đã làm Paris đẹp thêm và được yêu thích hơn. Một hớp cà phê nóng, một miếng bánh ngọt thơm ngon đặc biệt thấm dần trên đầu lưỡi cũng đủ cho ta thấy Paris đáng yêu rồi.
Paris là một thành phố nổi tiếng được mệnh danh là kinh đô ánh sáng. Về đêm Paris đẹp lộng lẫy. Làm một khánh du lịch đến viếng thăm Paris, xem danh lam thắng cảnh, thăm những kỳ quan thế giới bạn có nhiều phương tiện để chọn lựa và được hướng dẫn rõ ràng. Này nhé, nếu chọn một vòng trực thăng lượn tròn trên bầu trời Paris xanh ngắt, với một vòng bay 80 km, bạn sẽ chiêm ngưỡng và chụp được không ảnh của những nơi như: Le Stade de France, Le Sacré Coeur, La Grande Arche, L´Arc de Triomple, La Tour Eiffel, La Geode, La Bibliotheque Nationale…      

Sacré Coeur
                                                                         
Nếu không quen hoặc không thích bay lượn trên bầu trời cao, bạn có thể đánh một vòng xe búyt thăm các nơi nổi tiếng như: Tháp Eiffel, Champ de Mars, Viện bảo Tàng-Cung Điện Louvre, Nhà Thờ Đức Bà – Notre Dame, Musee  D´orsay, Opera Galeries Lafayette, Champs Elysees-Etoile, Grand Palais, Trocadero…
Các chuyến đi thăm quan bằng xe buýt hay bằng trực thăng được hướng dẫn bằng năm thứ tiếng, qua hệ thống chuyển dịch trên máy nghe gắn ở tai cho du khách: Tiếng Pháp, Anh, Đức, Nhật, Tây Ban Nha và Ý. Một điều đáng lạ là tiếng Tầu là thứ tiếng được nói nhiều nhất trên thế giới, vì với 6 tỷ người trên thế giới đã có đến hơn 1,2 tỷ người nói tiếng Tầu, nhưng lại không được đưa vào chương trình hướng dẫn cho du khách. Có thể vì theo thống kê tại đây cho thấy người Tầu ít du lịch sang Pháp, hoặc không đến thăm viếng cái xứ sở tráng lệ nguy nga nầy thuần dạng du khách.
Thức ăn của Pháp rất ngon, rất bổ dưỡng, và khá đắt tiền. Nếu không thích hợp với khẩu vị bạn có thể đến viếng Khu 13. Tại đây có thể mua được rất nhiều lọai thức ăn ngon lành hấp dẫn ’đậm đà tình quê’ như phở, bún bò Huế, bún riêu, bún thang v.v… các lọai bánh như bánh bèo bánh ít bánh nậm vân vân và vân vân, kể cả những ổ mì thịt dưa chua, một món ăn đơn giản nhưng vô cùng hấp dẫn đối với dân mình.
Đi lang thang trên phố Paris bạn có thể ghé tạt đến quán Huế Imperiale trên Rue de Port Mahon, nơi bán các món ăn ngon đặc biệt của xứ Huế. Nào là bánh lá chả tôm, nào là bánh bọc lọc, bánh bèo bánh nậm, chả lụa… và những ly chè đá bào thơm ngon, đặc biệt là chè đậu xanh sầu riêng, thơm ngon mát lịm trên đầu lưỡi. Gần tiệm ăn Huế Imperiale là nhà hàng ăn của đại tài tử Pháp, Gérald Depardieu. Một trong những tay tài tử được đàn bà Pháp yêu chuộng. Người nam tài tử được giới nữ mến mộ và sẳn sàng lao vào vòng tay ông ta không cần suy tính. Nếu kể đến những người đàn bà vội vả ghé thăm người thần tượng, được vẫy tay tạ từ để cho ’đi qua’ đời ông ta sau cái chớp nhóang đón chào của vòng tay nồng nhiệt rộng khỏang ít giờ là một cuộc tình thì khó lòng biết được là bao nhiêu. Nhìn ông đứng nghe điện thọai di động trước cửa tiệm ăn của ông ta thực sự chẳng có một cái gì gọi là hấp dẫn lôi cuốn, nhưng không hiểu sao lại có nhiều người muốn làm con thiêu thân lăn vào một cuộc tình như thế, có thể chỉ để ngân nga câu ’Thà một phút huy hòang rồi chợt tối…’
Những người sống trong một tình cảm chớp nhóang, đến nhanh cũng như khi đi mà không để lại một dư âm chắc không thể hiểu được thế nào là rung động thật sự. Nếu cuộc đời chỉ quay mòng trong những tình cảm hời hợt, không có chiều sâu, nếu đã quen rồi những nụ cười phơn phớt trên môi và thiếu cái tiềm ẩn của một rung động nằm sâu trong đáy mắt, thì đời sống tình cảm như thế đã thường nhật được gói trọn trong sự bốc đồng và một thỏa mãn nhất thời. Cái gọi là niềm vui của những hạnh phúc nhẹ nhàng mà mãnh liệt chắc không đời nào họ biết đến. Cũng có thể, với lối sống gom đầy những tình cảm như thế có thể tạo cho họ được niềm thanh thản vì không vương vấn, không chờ, không đợi, không nhớ, không thương… . Không biết được cái nhẹ nhàng ngây ngất của thú đau thương khi con người đang yêu. Trái tim không biết rung động thật sự, ’trái tim sẽ ngủ yên’ và rồi sẽ ’yên bình’ đi vào giấc ngủ ngàn thu. Không bâng khuâng, không nao nức đợi chờ, không gì cả để rồi cuộc đời sẽ qua trong lặng lẽ. Một ngày nào khi nhìn lại chính mình, sẽ thấy rằng thì ra, suốt một cuộc đời chỉ có ’ta với ta’!


Lang thang trên phố Paris thật là thú vị và rồi vào ngồi quán cà phê. Vừa uống cà phê thưởng thức những chiếc bánh ngọt thơm ngon vừa nhìn những người vào ra trong quán, đi lại trên đường phố, là một trong những hạnh phúc nho nhỏ bình dị khi đến Paris. Phụ nữ Paris yêu kiều, đàn ông Paris thanh lịch. Đặc biệt là ’tài năng’ dùng nước hoa và sự phối hợp màu sắc y phục của nam lẫn nữ giới thì thật sự khó có ai qua mặt được họ. Pháp là  xứ sản xuất và cho xuất cảng rất nhiều áo quần thời trang, giày ví, thắt lưng, cà vạt, nữ trang, đồng hồ, mỹ phẩm nổi tiếng, rất tốt rất đắt tiền và được sự chiếu cố nồng hậu của nam cũng như nữ giới khắp nơi trên thế giới.
Về tài chọn và uống rượu vang cho thích hợp với thức ăn thì có thể họ cũng chiếm một chỗ ngồi nhất nhì trên thế giới. Pháp là một trong tám cường quốc trên thế giới (G8). Pháp giàu có vì sản lượng xuất cảng được tiêu thụ ở nước ngòai. Ngòai những vật dụng nổi tiếng nêu trên, về canh nông có thịt bơ sữa ngũ cốc, thức ăn ngọt, thức uống có và không có chất rượu. Về các sản phẩm xuất cảng khác thì ngòai các sản phẩm hóa học, dược phẩm còn có máy móc, xe hơi, máy bay…  Là một quốc gia giàu có, tự do nên đời sống cao. Dân Pháp ăn ngon mặc đẹp. Pháp có rất nhiều trang trại trồng nho sản xuất rượu vang. Đi lần về miền Nam nước Pháp là những đồn điền trồng nho rất rộng lớn, với những lọai rượu vang đặc sản của từng vùng trên đất nước Pháp. Đây là một hình thức du lịch rất thú vị, vừa hưởng được cái đẹp của thiên nhiên, hít thở được hương đồng gió nội, vừa được uống qua đặc sản rượu vang của nhiều nơi. Gọi là đặc sản vì không có vùng nào sản xuất rượu nho giống vùng nào.
Nho được trồng nhiều vùng khác nhau, càng đi về miền nam càng nóng hơn, vì thế các vườn nho xanh thăm thẳm và rộng ngút ngàn được hưởng cái mưa cái nắng và hướng gió khác nhau ở mỗi vùng. Có khi cùng một vườn nho còn có sự sai biệt của những đợt rượu nho. Do từ mùa nắng nầy có được nhiều ngày nắng hơn phối hợp với ngày mưa và hướng gió làm cho vườn nho chín theo một độ chín khác nhau, tạo ra những đợt rượu vang có mùi vị thơm ngon khác biệt.
Người Pháp uống rượu vang bằng trái tim. Họ trân trọng nâng ly rượu vang trên tay, đảo nhẹ ly rượu một vòng rồi ’âu yếm’ khẻ nghiêng người trên chiếc ly, môi nhẹ nở nụ cười và kín đáo hửi  mùi thơm của chất rượu vừa thoang thỏang bốc lên. Từ từ nâng ly và uống những giọt rượu với đôi mắt khép hờ để nghe cái thú của giọt rượu đang thấm dần xuống cổ, thực sự là đang thấm dần vào từng thớ thịt. Phải uống đúng cách mới thưởng thức được tận cùng cái vị ngon tuyệt hảo của giọt rượu. Thế nên, người ta đã dùng những chiếc ly khác nhau cho mỗi lọai rượu, vì khi rượu được rót vào ly, thì những giọt rượu lóng lánh sẽ hòa với lượng không khí trong ly thích hợp với độ chua hay ngọt của chất rượu. Uống rượu như thế gọi là uống rượu có nghệ thuật. Nghệ thuật cầm ly rượu đúng cách, để không làm nóng lượng rượu trong ly và phải ở một cái thế cầm ly rượu với dáng dấp thanh lịch thì người đàn ông sẽ trở nên lôi cuốn và người đàn bà sẽ trở thành quyến rũ hơn. Thơ mộng lắm, khi vũ trụ được vây bọc bằng hơi men ngây ngây. Vừa thưởng thức rượu vừa thưởng thức nhau. Đó cũng là một trong những lý do làm người ta thích uống rượu.
Ngòai rượu vang, nước Pháp còn là một quốc gia nổi tiếng về phô-ma, bơ và thịt nguội. Bánh mì Pháp hùnh như ngon hơn bánh mì Ý, cho dù Ý có đặc tài sản xuất hàng chục lọai bánh mì khác nhau trông rất ư là hấp dẫn. Buổi sáng điểm tâm bằng những khúc bánh mì baguette nóng với bơ, và một ly cà phê sữa – cafe au lait, là tuyệt vời rồi. Cái hạnh phúc nầy tuy nhỏ nhưng đậm đà lắm. Khi trở về lại đất nước mình cư ngụ khó tìm lại được hạnh phúc đơn giản đó.
Tại nhiều quốc gia Âu châu có thể mua được nhiều lọai thức ăn trên thế giới, được nhập cảng vào hay trực tiếp làm tại đây. Đơn giản như bánh mì của Pháp, Ý, Đức v.v… nhưng thường thì không có được hương vị và cảm giác như từ ổ bánh mì mình ăn ở Pháp. Không hiểu có phải vì thiếu ’hương nắng gió ngàn’ vì ở trong một ’tình huống’ khác mà hương vị của khúc bánh mì đã thay đổi theo. Hay vì bánh mì ở Paris làm bằng nước…sông Seine? Có thể như vậy không nhỉ? Đây cũng có thể là một trong những nghi vấn cần được ’nghiên cứu’ rõ hơn để bíết, vì… ’tò mò’!
Paris vội vàng Paris đông đúc như những thủ đô, thành phố lớn khác trên thế giới. Có thể vì thế mà dòng sông Seine trở thành đẹp lạ thường. Đẹp vì cái trầm lặng tươi mát của con nước chảy giữa thủ đô phồn hoa nhộn nhịp. Sông Seine đẹp vì hai mươi lăm chiếc cầu bắt ngang dòng sông, nối nhịp cho những giao tiếp của dân Paris từ các khu vực hai bên bờ. Sông Seine đẹp vì những liễng hoa tươi thắm đủ mầu lộng lẫy là trang sức qúy phái nằm dọc trên các thành cầu. Sông Seine đẹp vì chúng ta đã nghe thấy được âm hưởng nụ cười, bước chân của những cặp tình nhân yêu nhau say đắm, dìu nhau đi ngang trên dòng sông, hoặc ngồi ngắm sông nước mà tận hưởng hạnh phúc của rung cảm tuyệt vời khi có nhau. Sông Seine đẹp vì những rung động của thi nhân, người đã quá nặng lòng với cái rung cảm của những người tình một thời đã sống và đã thở trong nao nức ngẩn ngơ của vạn vật. Những nhà văn đã làm cho dòng sông đẹp vì những chuyện tình thơ mộng ngày nào. Chính ngòi bút của họ đã đưa âm hưởng của những ngày đó trở về bên chúng ta, làm ta biết xao xuyến trước cái đẹp của cuộc đời.
Đứng trên cầu cạnh liễng hoa tươi thắm nhìn dòng sông Seine nhẹ nhàng chảy lòng bỗng ray rức chi lạ! Cái nhẹ nhàng tươi mát của sông nước tạo thành một ray rức nồng ấm mãnh liệt không diễn đạt được thành lời, sao nghe như một trống vắng đã có từ ngàn năm trước. Có phải là tiếng lòng của con người đang hòa âm đồng điệu với tiếng buồn của con nước, nghe sâu thăm thẳm như tiếng thở dài… Kỳ lạ thật, dòng sông cũng hiểu được tiếng người ư, hay chỉ vì đã bắt được cái giao động nằm sâu trong tâm thức con người nên dòng sông cảm động mà biết thở những tiếng thở dài thật u uất, để lòng ta bỗng dưng đau xót quá! Dòng sông Seine chuyển động trong tiếng ngâm khe khẻ một đọan thơ rất hay của Nguyên Sa:

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu
                                              
Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
Sông Seine về chân đang bước xô nhau
Sẽ vịn ai cho đều dòng nước chảy  (*)

Paris có gì lạ không em. Mai anh về em có còn ngoan. Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ. Em có tìm anh trong cánh chim. Nếu thấy được mùa xuân đã đến và đang còn, thì ở đâu trong vạn vật cũng đều có mùa xuân. Em sẽ không tìm anh trong cánh chim, vì anh không xa vời ngòai tầm với. Anh đang hiện diện khắp nơi, trong tim em, trong làn gió, trong hương nắng, trong ánh mắt, trong nụ cười. Có ngay trên bước chân vội vàng của người dân Paris, trong nụ cười rộn rã của du khách – những người cố gắng thu thời gian đang ôm lấy họ vào trong lòng ống kính. Có cần không, để đi tìm một cái mình đang có! Đúng hơn, thì phải mỉm cười và trân trọng ôm ấp, ủ cho ấm mãi một ân tình…

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ tòan những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vầng trăng sáng
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung…   (*)

Thơ mộng quá một ân tình, đẹp như cơn gió thỏang trên non, ấm áp như giọt nắng đọng trên cánh đồng rực rỡ ngàn hoa dại, nồng nàn như môi ai cười trong nắng ấm Paris, trong hơi thở ngọt ngào, và trong ánh mắt lung linh ươm sao trời của một bầu trời đêm Paris bát ngát trên dòng sông Seine lặng lẽ trôi.